Khó có con và câu chuyện gìn giữ hạnh phúc gia đình

02-07-2020 | 16:47

Tôi và anh quen nhau ba năm rồi tiến tới hôn nhân. Tính đến nay cũng đã bên nhau được 12 năm trời. Vậy mà trớ trêu, giờ đây tôi luôn tự hỏi rằng, hạnh phúc này liệu còn giữ được lâu không khi mãi ông trời vẫn chẳng cho vợ chồng chúng tôi một đứa con.

12 năm vợ chồng tôi quấn quýt bên nhau, chưa một mâu thuẫn nào là không giải quyết được. Vợ chồng hợp nhau đến mức chỉ cần nhìn ánh mắt đã hiểu đối phương đang nghĩ gì? Vậy mà rồi, chúng tôi đang đứng trước nguy cơ tan vỡ vì mãi tôi chẳng thể sinh cho anh đứa con.

Khó có con nên gia đình chẳng thể hạnh phúc

Quen, yêu và bên nhau 12 năm trời

Tôi quen anh khi là sinh viên năm 2 đại học, anh khóa trên hơn tôi 2 tuổi gần như những năm trời còn lại của tuổi sinh viên, anh và tôi như hình với bóng. Những ngày còn trên giảng đường anh và tôi cũng mơ mộng đủ thứ cho những ngày tháng tương lai. Hai đứa còn trẻ con đến mức nghĩ xem tên con mình sau này đặt là gì. Tôi còn nhớ tôi vờ giận dỗi khi anh đòi đặt một cái tên chẳng theo ý tôi. Anh xoa đầu cười bảo "Chúng ta sau này còn làm một đội bóng thì thiếu gì tên cho em đặt mà em lo". Những ngày tháng trong trẻo ấy, thực sự đáng yêu vô cùng.

Và rồi tôi cũng ra trường, đi làm được một năm thì anh cầu hôn tôi. Thực sự cái ngày anh cầu hôn là ngày mà tôi hạnh phúc nhất cuộc đời. Anh chân thành, chín chắn và tử tế. Một người chồng lý tưởng mà tôi nghĩ là tôi phải có phước mấy đời mới gặp được anh. Anh còn bảo nếu không cưới được tôi thì có lẽ anh chẳng thể yêu một ai khác. Tôi gật đầu không chút nghĩ suy và tôi nghĩ mình là người thật may mắn.

Một người chồng tuyệt vời nhưng vẫn thiếu một đứa con

Khó có con dù đã thử nhiều cách

Tưởng chừng hạnh phúc với tôi thật viên mãn. Nhưng không ông trời rất biết lấy đi của ai cái gì và cho không ai cái gì. Lúc mới lấy nhau về, vì nghĩ lo cho tương lai sau này nên chúng tôi cũng không đề cập đến việc sinh con quá sớm nhưng giờ đây nhà đã được xây, xe đã được mua vậy mà ngôi nhà không còn lấy một tiếng khóc tiếng cười của một đứa trẻ. Mười mấy năm bên, nhau thử đủ mọi cách hết đông đến tây y mà vợ chồng tôi vẫn thất bại.

Vấn đề không phải là ở chồng tôi mà lại bắt nguồn từ phía tôi. Sau vài năm tôi bị hẹp tử cung bẩm sinh nên khó lòng mà đậu thai được. May thay cho tôi, gia đình chồng cũng rất tốt. Ông bà cũng biết chuyện của vợ chồng chúng tôi nhưng không thúc ép gì. Tuy nhiên nhìn ánh mắt của ông bà, tôi đủ biết ông bà còn mong ngóng có cháu hơn cả vợ chồng chúng tôi. Bởi dù sao, anh cũng là con một trong gia đình. Là cháu đích tôn của cả một dòng họ, làm sao có thể không có một đứa con nối dõi cho được. Đó cũng là điều khiến tôi tự thấy ân hận, dằn vặt chính bản thân mình. Rồi cũng tự tay đẩy cuộc hôn nhân bên bờ vực thẳm.

Hi vọng một ngày được bế trên tay đứa con của mình

Hạnh phúc gia đình bên bờ vực thẳm

Những ngày tháng gần đây, tôi áp lực về vấn đề con cái đến mức chẳng thèm nghĩ đến anh. Dù anh đã động viên tôi rất nhiều anh có bảo trời thương thì trời sẽ cho. Nhưng tôi không tin vì ông trời vốn dĩ nhiều cái mất công lắm. Ông trời đang ép tôi bất công với anh và gia đình anh. Tôi xa lánh anh, tôi nghĩ rằng anh cần một bến đỗ mới, tôi đề cập tới chuyện anh cần có một người phụ nữ có thể sinh cho anh một đứa con. Anh đã phát điên lên vì tôi suy nghĩ như vậy. Anh giận tôi, anh trách tôi suy nghĩ tiêu cực rồi không muốn nói lời nào với tôi nữa. Ngôi nhà vốn đầy ắp tiếng cười của hai vợ chồng bỗng bây giờ nặng nề đến mức tôi chẳng muốn bước chân vào.

Mọi người nói rằng tôi không nên nghĩ nhiều về vấn đề này nữa. Bởi chồng và gia đình chồng rất cảm thông cho tôi nhưng mọi người không phải là tôi. Mọi người không biết rằng chính vì lẽ đó tôi lại càng cảm thấy áp lực biết bao nhiêu. Tôi muốn có một đứa con đến phát điên dại. Liệu rằng tôi có thể làm mẹ của con anh.

Lemon